Kính vạn hoa tập 40: lang thang trong rừng

KÍNH VẠN HOA

Tập 40

LANG THANG TRONG RỪNG

 

Cmùi hương 1

Bây giờ đồng hồ thì nhỏ dại Hạnh cảm giác hối hận hận thiệt sự. Nó ngồi trên một khúc gỗ mục, tách xa đàn bạn, gửi cặp đôi mắt lo ngại nhìn tổng thể xung quanh.

Bạn đang xem: Kính vạn hoa tập 40: lang thang trong rừng

Ttách bây giờ vẫn vượt trưa, rừng yên ổn phăng phắc. Có cảm tưởng nhỏng đông đảo sinch vật dụng gần như nín thsống, ngoài các âm tkhô cứng mơ hồ vọng lại đa số tự tít đằng xa. Nhỏ Hạnh đắn đo đó là đông đảo âm tkhô giòn gì: giờ đồng hồ gió thổi luôn qua các khe núi, giờ đồng hồ chlặng ăn theo đàn xuất xắc tiếng róc rách của một bé suối vào mơ, mẫu nguồn nước cơ mà tụi nó nãy tiếng search hoài không thấy.

Gần nơi nó ngồi, bên dưới một nơi bắt đầu cổ thụ cành cây chen chúc vẫn xòe tán, Tiểu Long, Quý Ròm và thằng Mạnh vẫn uể oải nửa ở nửa ngồi trên tnóng vải bạt bày nhan nhản những chén đĩa muỗng đũa sau bữa tiệc trưa

Quý ròm lúc này đang lim dyên ổn đôi mắt, nhưng lại bé dại Hạnh biết chắc là các bạn mình không ngủ. Không ai rất có thể ngủ trong yếu tố hoàn cảnh như vậy này. Chắc thằng ròm vẫn loay hoay tính kế thoát hiểm! Nhỏ Hạnh thì thầm nghĩ về với bất giác buông một tiếng thlàm việc lâu năm.

Tiểu Long bó gối, lưng tựa vào fan Quý ròm, cặp mắt đã sớn sác nhìn ra tư phía. Trông vẻ khía cạnh căng thẳng của Tiểu Long, nhỏ tuổi Hạnh đoán thằng phệ sẽ nghĩ về mang đến chuyện ngừa thú dữ tiến công. Bao tiếng cũng vậy, trong bất kể tình huống vô phương cứu chữa như thế nào, Tiểu Long luôn luôn trường đoản cú coi bản thân có nhiệm vụ bảo đảm cho cả bọn cùng nó thực hiện loại mệnh lệnh kia một bí quyết nhiệt huyết ko chê vào đâu được.

Nhỏ Hạnh thiếu tín nhiệm trong khu rừng này có thụ dữ. Nhưng hồ hết mẩu truyện về voi bè lũ tiến công, về cọp vồ người cứ lởn vởn vào óc khiến thỉnh thoảng nó buộc phải hại sệt ngoái đầu chú ý lại sau sống lưng, thậm chí là có những lúc nó mong muốn nhỏm người dậy chạy vù về phía chúng ta nó.

Nhưng rồi nhỏ dại Hạnh nạm nén. Nó vậy bắt nó ngồi yên ổn tại địa điểm, cùng tất nhiên là với cùng một vẻ mặt bình thản như thể đã ngồi vào rạp hát chđọng không phải đã thất lạc thân rừng sâu.

Nhỏ Hạnh đề xuất có tác dụng toàn bộ đông đảo điều buồn bã đó chỉ vị chuyến du ngoạn nghịch rừng lần này còn có cả thằng Mạnh đi theo.

Mạnh là thằng ranh con có máu hình sự, ham mê truyện trinc thám cùng tê mê yêu thích rất nhiều trò quan sát và theo dõi, tìm hiểu, xiêu dạt nguy hiểm (à quên, khám phá tuy thế ko mạo hiểm!). Một chiếc đứa như thế hay liều lĩnh mà lại cũng mau cngóng hoảng hốt, duy nhất là lúc mẫu sự liều lĩnh đó chẳng may lại mang tới vị trí nguy cơ tiềm ẩn trùng trùng, nhỏng mang tới giữa rừng sâu chẳng hạn.

Nhỏng bây giờ trên đây, bất kể ai cũng hoàn toàn có thể thấy rõ điều này trên khuôn mặt đang tan lâu năm của Mạnh. Đôi môi thằng nhãi ranh mấp máy nhỏng ý muốn bật ra giờ đồng hồ khóc nhè nhưng không đủ can đảm. Trông nó như đứa nhỏ bé, mong khóc nhưng lại lại sợ tín đồ to mang đến ăn uống đòn cần phương diện cứ méo xệch đi, thật thảm nảo quá.

Nhỏ Hạnh quan sát thằng rạng rỡ, biết bản thân tránh việc lộ vẻ hại sệt. Cho phải nhỏ dại Hạnh bắt bản thân dán bạn trên khúc mộc mục, với trong lúc vậy gồng mình ngồi lặng không nhúc nhích, nó không dứt từ lên án mình thậm tệ.

Dĩ nhiên sự thất lạc này là lỗi của cả lũ, bởi hồi sáng chẳng đứa như thế nào trong tư đứa chú ý mang đến phổ biến quanh. Nhưng nhỏ Hạnh vẫn Cảm Xúc phần lỗi của chính nó là lớn số 1. Vì nó là đứa tỉnh bơ độc nhất, ý tứ đọng tốt nhất cùng cẩn trọng độc nhất vô nhị trong lũ, nếu đối với Tiểu Long, Quý ròm, và thằng Mạnh.

Thế nhưng rút cục nó đâm ra lơ đễnh dịp như thế nào chẳng giỏi, cho đến lúc đơ mình ngó lại, đội Mèo Rừng đã không còn hút giữa đám lá xanh tự bao giờ.

Tất nhiên nhỏ Hạnh quá gọi, nếu nói mang đến công bằng, ngọn nguồn số đông tai họa số đông vày Quý ròm.

Trước hết, chính Quý ròm bằng phương pháp làm sao đó đã biết được chuyến hành trình này của group du khảo Mèo Rừng, vốn là “đối thủ truyền kiếp” của nhóm lý giải du lịch Hải Âu. Rồi kế tiếp, cũng chính Quý ròm xin mang lại khô nước miếng để những anh sống nhóm Mèo Rừng gật đầu cho tất cả lũ di theo. Thằng Mạnh sinh sống Vũng Tàu lên chơi, đương nhiên ko bỏ lỡ cơ hội để nhập bọn.

Xưa nay, hầu như chuyến hành trình của nhóm Mèo Rừng hồ hết xác minh quãng thời gian rõ nét cùng tất cả mục đích rõ ràng. Họ thám hiểm mặt đường Trường Sơn, lên bửa cha Biên Giới, cho tới vùng Tam Giác Sắt. Họ trèo đỉnh Lang Biang, vào rừng Nam Cát Tiên. Ra phía bắc, chúng ta lên rất cao nguyên ổn Sa Pa, tìm lên tận đỉnh Fanxipang chết giả trời. Nói phổ biến là bọn họ đi không ít vị trí. Nhưng lần này, lũ Quý ròm ko rõ bọn họ đi đâu. Chỉ biết là sẽ tới một vùng rừng núi nghỉ ngơi miền Trung.

Cả đội đi bằng xe pháo đò, hai ngày sau đó tới một thị trấn biển.

Nhóm Mèo Rừng ở lại tỉnh thành này thêm một ngày nhằm dưỡng mức độ mang lại cuộc hành trình ngược lên hàng núi phía tây sắp tới đây, đồng thời tận dụng thời hạn kia lý giải đàn Quý ròm đầy đủ kĩ năng đi rừng quan trọng. Sau kia, chúng ta còn lôi Quý ròm ra để dặn dò thêm phần đông điều quan trọng.

Thành viên của tập thể nhóm Mèo Rừng lên tới mức sản phẩm chục người, mà lại tyêu thích gia chuyến du ngoạn lần này chỉ có những anh Phong, Thành, Cường, hồ hết nhân vật dụng chủ quản của group. Trước phía trên, bọn trẻ đã chạm mặt những anh một lần nghỉ ngơi Vũng Tàu, Lúc tình cờ lần theo bài bác thơ bí hiểm trên vách ca dua Phật nằm nhằm sau cùng mò mang đến được khu nhà ở ma sinh hoạt Bãi Sau.

Sau một ngày nghỉ ngơi, tờ mờ sáng hôm sau cả đoàn mượn xe ô-sơn cần thiết chạy tiếp được nữa, đa số tín đồ chuyển qua đi xe đạp điện thồ nước.

Càng đi khung cảnh càng vắng tanh, thành công thưa thớt dần dần, và dưới màn sương mờ đục không xong bốc lên trường đoản cú những khe sâu, màu xanh da trời cây xanh ban đầu trùng điệp với trải lâu năm ngoài trung bình đôi mắt.

Đi sát nửa ngày ttránh, đoàn người chạm mặt một dòng sông rộng lớn chắn ngang.

Anh Phong, thủ lỉnh team Mèo Rừng, ra hiệu đến xe pháo thồ nước trở lại.

– Bây tiếng bọn họ bắt đầu sử dụng tới đôi bàn chân rồi! – Anh nói với bọn trẻ – Các em sẵn sàng chuẩn bị chưa?

– Dạ, rồi ạ!

Thằng Mạnh hùng hồn đáp, nhiệt huyết thay mặt đại diện cho cả bọn.

– Anh nói trước, – Anh Phong nghiêm nghị tiếp – đích mang đến của chúng ta còn vô cùng xa. Trong nửa ngày đầu, suốt thời gian của chúng ta vẫn còn phía bên trong Quanh Vùng an ninh. Nhưng kế tiếp, bọn họ sẽ bước đầu tiến vào vùng nguy hại, những em gồm chuẩn bị sẵn sàng không?

Lần này thì thằng Mạnh lặng ru. Hai chữ “nguy hiểm” đtràn vào đầu nó giống như các kém búa. Nó lnóng lét nhìn xung quanh, form cảnh hoang sơ khiến nó Cảm Xúc sự nguy hiểm nhỏng đã bước đầu rồi, chẳng cần phải chờ đến sau nửa ngày con đường, cùng cái tai hại không rõ hình thù cơ dường như vẫn rình rập gần đây, rất có thể bất thần nhảy đầm xổ ra ngoạm cổ nó bất kể cơ hội như thế nào.

Tiểu Long dậm dậm song giày đi rừng, hỏi:

– Nhưng những anh rất có thể đến tụi em biết chúng ta sẽ đi mang đến nơi nào không?

Anh Phong cười cợt túng thiếu mật:

– Rồi những em đang biết.

Anh Cường nói thêm, cũng kín đáo ko kém:

– Chỉ nên biết những em sẽ có được một chuyến đi lý thụ.

Anh Thành nheo mắt, giọng kiêu hãnh:

– Chắc chắn nhóm Hải Âu cấp thiết tổ chức cho các em một cuộc đi dạo thú vị và không tưởng điều đó.

Bọn tphải chăng biết có hỏi nữa cũng vô ích, bèn xốc tía lô lên vai, âm thầm lặng lẽ bước theo.

Đoàn fan đi xuyên rừng trên hầu hết lối mòn ngoằn ngoèo.

Rồi cho một dịp, các lối mòn tự nhiên và thoải mái biến mất bên dưới cỏ dày và lá mục. Theo lệnh của anh Phong, tất cả mọi rút dao phát quang đãng ra di động, riêng rẽ anh Phong cầm lăm lăm một cây rìu; hầu như bạn len lỏi trong những thân cây, thỉnh phảng phất chặt hồ hết cành nhánh nhằm msinh hoạt đường.

Lúc này khoản mười giờ đồng hồ, mặt ttách nhô ngoài ngọn cây nhì sải tay, không gian vẫn còn lạnh ngắt dẫu vậy xung quanh thằng Mạnh các giọt mồ hôi đã tung thành giọt. Nhìn ánh nhìn lếu láo liên, không ngừng quét ngang quét dọc những bụi rậm của Mạnh, nhỏ Hạnh biết là thằng nhãi lo lắng.

Vẻ căng thẳng mệt mỏi của Mạnh khiến cho bố đứa sót lại đâm an ninh theo. Không nói với nhau một tiếng nào, nhỏ tuổi Hạnh, Quý ròm và Tiểu Long lầm lũi bước, tay khua khoắng nhỏ dao bên trên tay đến đỡ hại.

Các anh làm việc nhóm Mèo Rừng vẫn đi vùng phía đằng trước, vừa nhiệt huyết mlàm việc lối vừa nói mỉm cười tự nhiên và thoải mái.

Thằng Mạnh nhìn chúng ta, thèm thuồng được mừng thầm như vậy vượt, tuy thế thiếu hiểu biết sao trong cổ họng nó cđọng thô rang.

– Vui lên chđọng các em! – Anh Thành đùng một phát xoay đầu nhìn lại – Làm sao nhưng im thít cầm kia?

Thằng Mạnh nuốt nước bọt:

– Tụi em sợ… nguy hiểm…

Anh Thành phì cười:

– Chưa đâu! Chỗ này bạn có thể nói mỉm cười thoải mái.

Anh Phong con quay hẳn lại, nhị tay dang rộng:

– Chuyến đi khôn xiết vất vả, họ rất cần phải chơi đùa, ca hát khiến cho quên nhọc mệt nhọc, các em à.

Anh giơ cánh tay thế rìu lên cao, bọn tthấp có thể thấy rõ phần lớn tia nắng và nóng lọt qua kẽ lá chiếu lung linh trên lưỡi rìu:

– Các em hát nhé! Một nhì ba! Nào bạn bè ta, bên nhau chấm dứt pha, lên đàng…

Anh Phong bắt nhịp, giọng hồ nước hởi. Nhưng chẳng đứa làm sao hát theo. Chỉ có nhỏ Hạnh chóp chép một nhị giờ, tuy thế rồi thấy chúng ta không hưởng trọn ứng, nó làm cho thinh luôn.

– Sao thế? – Anh Phong tròn đôi mắt.

Quý ròm méo xẹo miệng:

– Tụi em mệt quá, hát ko nổi!

Anh Cường rung lắc đầu:

– Thế mà lại cũng nằng nặc đòi đi theo cho bởi được! Rõ khổ!

 

Chương 2

Đó là loại tội đầu tiên của Quý ròm, nhỏ dại Hạnh muộn phiền nhủ bụng. Tự nhiên lại nhã hứng rủ cả lũ theo team Mèo Rừng cho tới chốn khỉ ho cò gáy này. Đây ví dụ không phải là cuộc du ngoạn đúng nghĩa. Call là 1 trong chuyến hành trình thì chính xác, với toàn bộ hồ hết gian khổ cùng gian truân khôn lường của chính nó.

Nhưng “tội lỗi” của Quý ròm hơn thế.

Ngay vào thời gian anh Phong bắt nhịp bài “Lên đàng” với ko đứa làm sao chứa giọng a tòng theo nổi thì thằng ròm bổng nảy ra “sáng sủa kiến”:

– Em nghĩ ra rồi.

– Gì thế? – Anh Phong hỏi.

– Tụi em ko hát hò nổi rồi cơ mà rất có thể nghịch trò đố nhau.

– Hay lắm! – Anh Thành reo lên, cùng tán thành bằng một câu vnạp năng lượng hoa – Đố nhau để giúp những em vệ sinh khô phần lớn giọt những giọt mồ hôi.

Được động viên, Quý ròm hăng hái xếp nó với thằng Mạnh vào một phe, bé dại Hạnh với Tiểu Long một phe.

Rồi hăm hngơi nghỉ xướng lên:

– Bây giờ đồng hồ tôi cùng với thằng Mạnh đố trước nhé. Hạnh cùng Tiểu Long demo nói xem vào khung hình nhỏ fan ta bao gồm thành phần như thế nào bắt đầu bằng chữ M làm sao.

Tiểu Long mắt sáng sủa trưng, trong một thoáng nó quên nó sẽ trung tâm rừng:

– Má, mắt, mũi, miệng.

Nhỏ Hạnh mỉm cười:

– Môi nữa bỏ ra.

– Ừ, môi nữa.

Quý ròm nheo mắt nhìn Tiểu Long:

– Bữa ni sao ngươi tối ưu thốt nhiên xuất nỗ lực hngơi nghỉ mập?

Tiểu Long phớt lờ sự chế giễu của người tiêu dùng, mi nhíu lại. Rồi nó bỗng nhiên reo lên hớn hở:

– Ờ, còn mông nữa Hạnh ơi!

Nhỏ Hạnh đỏ mặt:

– Làm gì cơ mà kêu réo om sòm cầm cố.

Quý ròm mắt dòm lom lom vào khía cạnh hai đứa bạn, vắt nín cười, hỏi:

– Hết chưa?

– Chờ chút ít đi!

Tiểu Long hđọng mũi, tay liên tục vung lưỡi dao vào cành nhánh de ra phía hai bên lối đi.

Nhỏ Hạnh nói:

– Mnghiền.

– Còn nữa không?

– Còn, mí đôi mắt.

Tiểu Long reo lên lần máy hai:

– Í, mặt nữa.

Thằng Mạnh gãi đầu:

– Lạ thừa há! Những thành phần bước đầu bằng chữ M dường như tập trung không còn trên đầu.

– Đâu có! – Quý ròm cười hì hì – lúc nãy anh Tiểu Long mày chẳng vạc hiện tại một thành phần nằm tuốt luốt ở bên dưới đó sao!

Nhỏ Hạnh lườm Quý ròm:

– Quý chớ hữu ích dụng cơ hội nói năng bá láp à nghen!

Thằng Mạnh bất chợt dancing tưng tưng:

– A, em nghĩ về ra được một chữ rồi.

Quý ròm trừng thằng nhóc:

– Mày phe tao, không được bxay xnghiền à.

Các thành viên của nhóm Mèo Rừng lúc này vẫn đi phía đằng trước. Anh Phong vừa cười nghịch vừa đong chuyển cái rìu trên tay, thỉnh thoảng lại xả một yếu vào bụi rậm, chặt bỏ phần lớn cây cỏ vương vãi víu.

Cũng nlỗi fan thủ lĩnh, anh Thành cùng anh Cường mải mê mlàm việc mặt đường, ko chăm chú gì cho đàn Tiểu Long đã ầm ĩ vùng sau. Có vẻ như những anh trọn vẹn yên ổn trọng tâm trong khi thấy bầy trẻ thiếu tính vẻ căng thẳng và qua trò đùa tiến công IQ nhộn kia đã lập cập thấy lại được sinh khí tưởng vẫn rơi rớt không tính bìa rừng.

Nhỏ Hạnh vẫn tiếp tục liệt kê:

– Máu, phương diện, mỡ thừa, mình.

Thấy đối phương tuôn một lèo, Quý ròm tức quá:

– Mập nhỏng thằng Tiểu Long new có mỡ chứ ai nhưng gồm mỡ.

– Quý chớ gồm biện hộ bướng. Ai mà lại chả có msinh sống vào người.

– Thôi được! – Quý ròm xuôi xị – Nhưng còn mình là cái quỷ gì?

– Mình là mẫu bản thân chớ sao lại là mẫu quỷ! Thân thể tín đồ ta chia thành ba phần: đầu, mình cùng tứ chi…

– Thôi, thôi, ngoài đọc! – Quý ròm xua tay lia lịa – Còn gì nữa không?

– Còn, mao quẫn bách, mạch máu, màng tang, mắt cá chân, mỏ ác…

Bất chấp vẻ mặt cau gồm của Quý ròm, nhỏ dại Hạnh điềm nhiên làm tiếp một tràng như súng liên tkhô hanh, có lẽ rằng cỗ óc năng lượng điện tử của chính nó nãy giờ đồng hồ đã thao tác làm việc kinh lắm.

Trong lúc Tiểu Long không ngớt hít hà trầm trồ, nhỏ tuổi Hạnh gửi tay vỗ vỗ trán nhỏng chuẩn bị đề cập thêm 1 lô một lốc nữa mang đến Quý ròm hại nghịch.

Quý ròm hại thật. Nó chnghiền mồm, tiu nghỉu:

– Kể được như thế coi nhỏng thắng rồi, ngoài đề nghị nói mặt khác. Bây tiếng tới phiên Hạnh với Tiểu Long đố!

– Mày với thằng Mạnh nhắc đông đảo phần tử như thế nào bên trên khung người ban đầu bằng văn bản S đi! –

Tiểu Long nhanh hao nhẩu.

– Quá dễ! – Thằng Mạnh nãy giờ đồng hồ bị ông anh ròm bắt ngậm mồm, hiện giờ được sổ lòng, láu táu vọt mồm.

Tiểu Long mỉm cười khảy:

– Dễ thì nói đi!

– Chữ S hả? – Mạnh khựng lại, trán nó nhnạp năng lượng tít – Chữ S thì có… chữ S thì có… có…

Mạnh ấp úng một hồi vẫn chẳng nhớ được bộ phận nào bên trên fan bước đầu bằng văn bản S, mặt tức thì đỏ ửng.

Quý ròm cứu vãn bồ:

– Sụn.

Mạnh mỉm cười toe:

– Ừ, nên rồi! Sụn!

– Gì nữa?

Lần này, không chỉ thằng Mạnh nhưng cả Quý ròm cũng bóp mong muốn móp cả trán. Hình như vào khung hình con tín đồ ta rất hiếm hầu hết bộ hận bước đầu bằng văn bản S.

Mãi một lúc, Quý ròm bắt đầu rặn thêm được một chữ:

– Sọ.

Thêm một lúc nữa, mới được một chữ nữa:

– Sườn.

Thằng Mạnh sau cùng cũng nghĩ về ra được chữ của nó:

– Sống mũi.

Tới đây là tắc tị.

Thấy Quý ròm và thằng Mạnh vò đầu bứt tai một bí quyết gian khổ, Tiểu Long cười hê hê:

– Sao, kể tiếp đi chứ! lúc nãy mặt mi bảo “quá dễ” mà!

– Từ từ!

Quý ròm rún vai đáp, đầu xoagiống hệt như chong cngóng. Nó không tin tưởng là nó không nghĩ ra thêm được chữ làm sao tuy nhiên rốt cuộc có vẻ như nhỏng nó đành bó tay thật.

Bên Cạnh Quý ròm, thằng Mạnh dường như không hoàn thành nhăng nhăn nhó nhó. Nhìn vẻ phương diện gian khổ của Mạnh tất cả cảm hứng nó sẽ chui đầu vào trong 1 tổ ong hơn là đã đùa trò đố nhau. Trong thời điểm này ví dụ là nó quên bẵng tai hại vô hình sống thông thường quanh rồi.

Như để gia công đối thủ run sợ hơn nữa, Tiểu Long chốc chốc lại giục:

– Nói đi chứ! Làm gì yên ổn ru hoài vậy?

Cao hứng lên, nó còn chọc tập quê:

– Chưa cho tới Quanh Vùng nguy nan nhưng mà, Việc gì nên ngậm tăm thế! hay những Chịu đựng thảm bại rồi?

– Chịu đựng thua cái đầu mày! – Quý ròm phát khùng – Tao vừa suy nghĩ ra một chữ tuyệt lắm phía trên nè!

– Chữ gì vậy?

– Sắn.

– Sắn là loại gì?

Quý ròm nhếch mép:

– Sắn là sắn lãi chứ là dòng gì!

Nhỏ Hạnh bụm mặt:

– Ối, Quý nói gì nghe khiếp quá!

– Ghê gì nhưng mà ghê! – Quý ròm mỉm cười hề hề – Con người ta ai mà lại chẳng có sắn lãi trong người!

Tiểu Long hừ mũi:

– Nhưng đâu có thể tính chính là phần tử của khung người được!

– Sao không được! – Quý ròm nghinc khía cạnh – Hễ nó bên trong khung người tức là xem nlỗi một bộ phận của khung hình rồi.

Nhỏ Hạnh bĩu môi:

– Xí! Nói như Quý!

– Thôi được! – Quý ròm tắc lưỡi – Không chịu đựng chữ đó thì nói chữ khác.

Tiểu Long chú ý Quý ròm bởi ánh nhìn chình họa giác:

– Chữ gì!

– Sẹo.

– Sẹo?- Tiểu Long há hốc mồm.

Trong lúc thằng Mạnh mỉm cười hí hí thì Quý ròm chìa tay ra, chỉ vào một lốt sẹo nhỏ bên trên mu bàn tay:

– “Sở phận” đó trên đây nè!

Rồi nó liếc Tiểu Long, nhóc con mãnh:

– Võ sĩ nlỗi mi, “bộ phận” này Chắn chắn ở rải rác tự khắc tín đồ buộc phải không?

– Ăn gian! Ăn gian! – Tiểu Long dancing tưng tưng – Ai lại coi phần lớn dấu sẹo là bộ phận của cơ thể bao giờ!

– Sao ko được! – Quý ròm trừng mắt – Chính mi ăn lận thì có!

Nhỏ Hạnh rung lắc đầu:

– Quý ơi là Quý! Thua thì nhấn chiến bại đi đến rồi!

Quý ròm gân cổ:

– Thua sao được nhưng mà thua!

– Thua! – Tiểu Long hét lên.

Thằng Mạnh ưỡn ngực ra phía đằng trước, hkhông nhiều một tương đối thật sâu, cụ hét to ra thêm Tiểu Long:

– Không thua!

Bọn ranh đỏ khía cạnh tía tai, hét sùi bong bóng mxay. Đứa làm sao đứa nấy ngoạc miệng mang lại sở hữu tai, search biện pháp át giọng nhau. Đến nút tía bạn của nhóm Mèo Rừng biến chuyển đâu mất, tụi nó cũng ko lưu ý.

Chỉ khi nhỏ dại Hạnh chán chường nói:

– Thôi, dựa vào anh Phong làm trọng tài giùm đi!

Bọn ttốt new ngohình họa đầu chú ý ra vùng trước, hốt hoảng lúc không thấy những anh Phong, Thành, Cường đâu.

– Ủa, mấy hình họa đâu rồi kìa? – Nhỏ Hạnh ngạc nhiên kêu lên.

– Chết rồi! – Quý ròm lo lắng nói – Trước khi đi, mấy hình ảnh dặn tụi bản thân nên luôn luôn luôn luôn chú ý bsát hại theo mấy hình ảnh, thay mà lại tụi mình chẳng chú ý.

Tiểu Long quan sát xung quanh, lẩm bẩm:

– Chả rõ tụi bản thân lạc mấy hình họa từ bỏ địa điểm nào?

Nó chụm tay lên miệng có tác dụng loa, kêu lớn:

– Anh Phong ơi!

Không nghe giờ đáp trả; này lại gào lên:

– Anh Thành ới ời!

Để tiếp mức độ cho chính mình, Quý ròm, Mạnh và nhỏ Hạnh cũng thi nhau kêu réo inc ỏi. Thằng Mạnh còn lấy hơi rú lên một giờ đồng hồ lâu năm như Tarzan.

Nhưng chẳng tất cả ai trả lời đàn tthấp. Những tiếng kêu của tụi nó lan đi trong không khí, ngân nga, cần sử dụng dằng một hồi trong gió và sau cuối mất hút thân rừng xanh rộng lớn.

Thằng Mạnh méo xẹo miệng:

– Chắc mấy hình ảnh đi xa lắm rồi!

– Không đâu! – Quý ròm trấn an thằng ranh ma – Tao suy nghĩ mấy hình ảnh đã xung quanh luẩn quẩn nơi đây thôi.

– Anh đừng gạt em! – Mạnh nói bởi giọng mong muốn khóc – Nếu làm việc vừa mới đây, mấy hình ảnh vẫn nghe thấy tiếng Điện thoại tư vấn của tụi mình và báo cáo đáp trả rồi.

Tiểu Long đảo mắt một vòng rồi xoay sang nhỏ Hạnh:

– Bây giờ đồng hồ làm sao hsống Hạnh?

Cmùi hương 3

Rõ ràng, giả dụ Quý ròm không bày ra tuồng đố nhau thì cả bọn không đến nỗi mất tập trung cho rứa. Đã vậy, Quý ròm còn chơi gian lận. Đang sọ và sụn, thoải mái và tự nhiên lại chuyển qua sán cùng sẹo khiến cả đám xúm vào ôm đồm nhau đến nỗi quên không còn bình thường xung quanh.

Khi cả bầy kêu réo vang rừng cơ mà không nhận được biểu lộ đáp trả của group Mèo Rừng, bé dại Hạnh ban đầu tởm hãi nhận biết tụi nó sẽ lâm vào một yếu tố hoàn cảnh kinh hãi.

Mặc dù là đứa khôn xiết thông bản thân, tức thì tức xung khắc nó cũng đắn đo đề xuất hành vi như thế nào. Nhưng nhỏ dại Hạnh nạm không để lộ sự khiếp sợ ra ngoài khía cạnh. Nó gọi trong tình nuốm này, sự sợ hãi còn nguy hiểm cấp trăm lần so với hầu như hiểm họa khác.

Nghe Tiểu Long hỏi, nó bình thản đáp:

– Tụi mình cđọng ngồi tại đây hóng.

Nhỏ Hạnh vừa nói vừa ngồi bệt xuống cỏ.

– Chờ gì?

– Chờ đội Mèo rừng. Thế nào họ cũng quay trở lại tra cứu tụi bản thân.

Mạnh reo lên:

– Đúng rồi! Có thế nhưng mà em không nghĩ ra. Phát hiện tụi bản thân bị thất lạc, cầm nào mấy ảnh cũng quay lại tìm.

Quý ròm cau mày:

– Nhưng làm sao chúng ta biết mình tại chỗ này. Tụi tôi đã lạc một quãng xa rồi.

– Thằng ròm nói đúng! – Tiểu Long khụt khịt mũi – Tụi bản thân đề nghị lần lại mặt đường cũ thôi.

– Không được! – Nhỏ Hạnh bội phản đối – Khi nãy, lúc dịch chuyển, tụi mình đang không làm vệt, hiện thời chẳng thể quay trở về được. Không khéo tụi bản thân lạc xa hơn thì nguy.

Tiểu Long, Quý ròm, thằng Mạnh bất giác chuyển góc nhìn nhau. Sự chình họa cáo của nhỏ tuổi Hạnh khiến cho ko đứa nào dám nguy hiểm tách địa điểm.

Thế là cả đàn bó giò ngồi chờ, phiền muộn, thấp thỏm. Tai đứa nào đứa nấy vểnh lên, hồi hộp nghe ngóng. Nhưng lâu thật thọ, vẫn chẳng gồm tín hiệu gì cho biết team Mèo Rừng sắp tới tìm tới vị trí tụi nó.

Cứ mỗi lần nghe giờ đồng hồ loạt soạt, cả bốn đứa nhổm bạn dậy, khấp khởi trợn mắt dò tra cứu, mà lại thường phần đa tiếng động đó nếu như chưa hẳn do một nhỏ con kê rừng sặc sỡ đang đập cánh vào lá cây cũng vì chưng một bé sóc đậm chất ngầu và cá tính đang hoạt động loăng quăng nơi nào đó xung quanh khu vực tụi nó ngồi bất thần pngóng vụt từ bỏ những vết bụi rậm này qua bụi rậm không giống, kéo lê chiếc đuôi dài trên thảm lá thô, gần cạnh ngay sau sườn lưng tụi nó.

Đợi thêm một thời gian, Tiểu Long sốt ruột đứng lên, lại bắc tay lên miệng, lại kêu lớn:

– Anh Phong, anh Thành, anh Cường ới ời! Tụi em tại đây nè!

Tiểu Long bao gồm lồng ngực khỏe khoắn, khi nó sẽ gân cổ lên gào, giờ đồng hồ nó vang xa lắm. Nhưng chắc là chẳng gồm ai nghe thấy. Hệt nhỏng một hòn sỏi ném nhẹm xuống hồ, giờ đồng hồ kêu cứu giúp của chính nó chìm nghỉm, bặt tăm giữa đám lá rừng.

ngay khi khi bé dại Hạnh, Quý ròm với thằng Mạnh thuộc ngoạc miệng phú họa với Tiểu Long cũng thế. Cũng chẳng tác dụng gì. Tiếng kêu của lũ ttốt vang vang vào rừng, dẫu vậy chẳng có ai đáp lại ko kể thiết yếu giờ của tụi nó văng vẳng vọng lại trường đoản cú tkhông nhiều đằng xa.

Thằng Mạnh tốt vọng:

– Thế là tiêu!

Nhỏ Hạnh ngó xung quanh, rồi reo lên:

– Kia rồi!

Ba cái miệng cùng bật hỏi:

– Gì thế?

– Những lớp bụi tre.

Trong khi Tiểu Long và Mạnh chưa chắc chắn nhỏ dại Hạnh tìm tìm tre nứa vào bây giờ làm gì thì Quý ròm vụt sáng sủa đôi mắt lên:

– Chúng ta gõ vào đó?

– Ừ.

Nhỏ Hạnh vừa nói vừa rảo bước lại khu vực bụi tre gần nhất, theo sau là bọn Quý ròm, tay đứa làm sao đứa nấy lăm lăm con dao vạc quang đãng.

Nhỏ Hạnh vung dao lên, nhìn chúng ta, dặn:

– Dùng sống dao gõ mạnh vào nhé!

Quý ròm hăm hnghỉ ngơi hô:

– Một hai ba!

Bốn cái miệng mím chặt, bốn cánh tay quật mạnh mẽ sống dao vào thân tre. Một chuỗi âm thanh lộc cộc vang lên.

Trong một nhoáng, thằng Mạnh quên phắt nỗi băn khoăn lo lắng trong tâm, phương diện mi hớn hở:

– Giống gõ mõ thừa ha!

Bọn tphải chăng hăng hái gõ. Xen lẫn tiếng lộc cộc, cồm cộp là giờ bọn thụ bé dại luồn dưới các những vết bụi, chạy trốn.

Xem thêm: Tài Liệu Bài Tập Định Giá Bất Động Sản 2019, Bt Dinh Gia

Mạnh lại cười hì hì:

– Vui quá!

Nhưng vung lên đánh xuống một hồi mỏi tay, giờ gõ yếu dần dần. Rồi lặng bặt.

Quý ròm chống dao xuống khu đất trước tiên. Nó chuyển tay thọ những giọt mồ hôi trán, nghiêng tai lắng nghe đụng tịnh.

Cử chỉ của Quý ròm kéo Mạnh trsống về cùng với thực trên. Mặt nó mau lẹ xám ngoét:

– Sao im ru nắm hlàm việc anh Quý? Mình khiến ồn ào như thế, các anh sinh sống nhóm Mèo Rừng đề xuất nghe thấy chứ?

Quý ròm thnghỉ ngơi dài:

– Chắc chắn chúng ta đang ra đi tụi mình lắm rồi.

Nhỏ Hạnh đẩy gọng kính trên sống mũi:

– Có lẽ họ vẫn quẹo lịch sự ngả không giống.

Tiểu Long khịt mũi:

– Hay tra cứu ko thấy tụi mình, chúng ta vòng trở lại thị trấn rồi? Biết đâu họ chẳng suy nghĩ mình trở lại dưới đó ngóng họ!

Suy đân oán của Tiểu Long khiến bé dại Hạnh không ngoài suy nghĩ ngợi. Ừ, rất có thể lắm! Biết tụi mình thất lạc, chắc chắn rằng các anh sống team Mèo Rừng cần tích cực tìm tìm. Họ thiết yếu nhằm một đám trẻ lạc lõng thân rừng sâu được. Chắc chúng ta đã và đang tìm kiếm hồ hết cách để bắt liên hệ nhau xa thừa nên tụi bản thân ko nghe thấy biểu hiện của họ tương tự như bọn họ đang không nghe thấy lời kêu cứu vớt của chính mình đó thôi. Và trường hợp search ko thấy tụi mình thì họ suy nghĩ gì?

– Tụi nhỏ không đủ can đảm liều lĩnh tiến sâu vào vùng rừng núi kỳ lạ đâu! – Nhỏ Hạnh hình dung anh Phong sẽ nói như thế.

– Đúng vậy! – Chắc chắn anh Thành vẫn bổ sung cập nhật – Nhất là lúc tụi nó băn khoăn ví dụ mục đích của chuyến hành trình này!

Và sau cùng, chắc hẳn rằng anh Cường vẫn nêu mang thuyết:

– Trong yếu tố hoàn cảnh kia, tụi nhỏ kiếm tìm phương pháp trở lại thị trấn để chờ đón lũ mình là tài năng dễ xảy ra nhất!

Những cuộc đối đáp vang lên trong trí tưởng tượng của nhỏ dại Hạnh rõ rệt đến hơn cả nó vung tay, giọng quả quyết:

– Tụi bản thân đi!

– Đi đâu? – Cả cha chiếc miệng cùng hỏi.

– Quay về thành thị bên dưới kia! – Nhỏ Hạnh tắc lưỡi – Mình nghĩ Long nói đúng. Có thể những anh ấy đang quay lại dưới kia nhằm tìm kiếm bản thân.

Thằng Mạnh mếu xệch mồm.

– Nhưng biết con đường đâu mà về?

Nhỏ Hạnh bình tĩnh:

– Sáng nay tụi mình đi theo phía tây, hiện nay đề nghị đi trở lại theo hướng đông.

– Làm sao biết phía như thế nào là hướng đông? – Mạnh vẫn thấp thỏm – Mình đâu có đem theo la bàn. Có một chiếc thì nhóm Mèo Rừng duy trì rồi.

Quý ròm nạt em:

– Mày ncội quá! Sở lần khần nhìn phương diện ttách để coi phía hả?

Rồi nó bĩu môi:

– Thế nhưng cũng đòi có tác dụng thám tử đấy!

Nói ngừng, Quý ròm ngửa cổ ngước thăng thiên. Và tự dưng nó ý muốn khóc vượt. Vì chưa bao giờ từ bao giờ tụi nó lọt vào trong 1 khu rừng dày, các tàng cây sum sê trên đầu gần như là giao nhau, che tạ thế mất khía cạnh trời, chỉ bao gồm vài giọt nắng và nóng ltí hon đnhỏ xíu lọt keo kiết qua kẽ lá.

Quý ròm ngohình ảnh quan sát nhỏ dại Hạnh, mặt méo đi, không nói được giờ đồng hồ nào.

– Đừng lo! Chúng ta sẽ kiếm tìm biện pháp khác! – Nhỏ Hạnh cúi chú ý đồng hồ đeo tay – Bây giờ đồng hồ mười hai giờ đồng hồ trưa, khía cạnh trời nằm ở đỉnh đầu, nếu bắt gặp, tụi mình cũng không khẳng định phương phía được đâu!

Tiểu Long khịt mũi:

– Cách gì?

– Nhìn thân cây. Phía nào lúc nào cũng ẩm ướt những là hướng bắc. Vì phương diện ttách ko đi qua hướng này.

Quý ròm chú ý xung quanh, bất giác buông một giờ thlàm việc dài:

– Thua rồi. Trong khu rừng rậm dày như thế này, bản thân nghĩ về thân cây có lẽ không khô ráo cả tứ phía.

Tiểu Long nhíu mày, nạm lưu giữ lại những tài năng đi rừng nhóm Mèo Rừng vừa huấn luyện hôm qua:

– Các phiên bản xóm tự nhiên hay triệu tập làm việc sườn núi phía nam, các miếu cổ, tháp cổ cũng thường tảo mặt về hướng nam…

– Thôi đi, anh Tiểu Long ơi! – Mạnh cau gồm ngắt lời ông anh – Ở giữa rừng hoang, tìm đâu thấy phiên bản xã, miếu cổ, tháp cổ!

– Ờ há! – Tiểu Long lón lén gửi tay thoa mũi, rồi nó chớp chớp mắt – Thế thì họ phải tìm cthùng sao Bắc Đẩu…

– Bắc Đẩu chiếc đầu mày! – Tới phiên Quý ròm bực bản thân – Bây giờ là mười hai giờ đồng hồ trưa, sống đó mà Bắc Đẩu với Nam Tào! Mà dẫu bao gồm là ban đêm, cây cỏ xum xê cố gắng kia, có tài thánh tụi bản thân bắt đầu hòng nhận thấy nổi!

Để mang chúng ta tranh cãi, bé dại Hạnh đi quành xung quanh các cội cây sát đó, âm thầm lặng lẽ quan lại tiếp giáp.

Mạnh snai lưng sẹ theo nhỏ dại Hạnh, vẻ khía cạnh hi vọng nlỗi đi theo một vị phúc tinh.

Mạnh mong muốn không hẳn là không tồn tại lý. Đang cúi lom khom, nghiêng nghiêng ngó ngó, nhỏ dại Hạnh tự dưng đứng thẳng người, reo lên:

– Tìm thấy rồi!

Rồi nó chỉ tay ra tđọng phía, giọng hân hoan:

– Hướng này là bắc, hướng này là phái mạnh. Vậy hướng này là đông. Tụi bản thân đi về hướng này.

Mạnh thắc mắc:

– Làm sao chị hiểu rằng hngơi nghỉ chị?

Nhỏ Hạnh chỉ vào thân cây kế đó:

– Với hầu như cây lễ, cây cỏ phía nam lúc nào cũng tươi tốt hơn phía bắc.

Quý ròm nhún mình vai:

– Với vùng đồi núi này thì không chắc hẳn.

Nhỏ Hạnh thản nhiên:

– Vì vậy nãy tiếng Hạnh vắt tìm thêm một đội loài kiến. Tại những nơi bắt đầu cây béo, kiến hay làm tổ về phía nam…

Nhỏ Hạnh nói chưa chấm dứt câu, thằng Mạnh đột nhiên khiêu vũ phun bạn lên:

– Úi domain authority.

– Gì thế?

– Kiến cắm em.

Quý ròm cười hì hì, bước lại:

– Đáng đời! Đang đứng bình an cùng với tao và anh Tiểu Long, ai bảo tò tò đi theo bà chị làm bỏ ra mang lại kiến cắn!

Quý ròm chỉ nói trêu thôi. Chđọng tình thật thì tức thì tiếp nối, nó nhanh chóng theo gót Mạnh đi theo bé dại Hạnh.

Tiểu Long, nhỏng thường xuyên lệ, vọt lên trước mở con đường.

Nhỏ Hạnh đi ngay sau sườn lưng Tiểu Long, cảnh giác dặn cả bọn:

– Nhớ làm cho lốt đi nghen!

Mạnh làu bàu:

– Lúc nãy phải làm cho lốt thì ko làm, bây chừ làm cho vết làm những gì nữa? Tụi mình gồm trở về chốn này nữa đâu!

– Sao ngươi nnơi bắt đầu chũm hsống Mạnh! – Quý ròm hừ giọng – Có cứng cáp gì đội Mèo Rừng trở lại thành phố nhỏng tụi bản thân phỏng đoán! Nhỡ họ vẫn tồn tại sạo sục trong rừng thì sao?

Tiểu Long ngoái đầu lại:

– Đúng đó, Mạnh! Nếu họ mò sắp tới, thấy được biểu hiện tụi mình còn lại chúng ta bắt đầu biết con đường lần theo chứ.

Nói hoàn thành, Tiểu Long vung dao chặt một yếu vào thân cây cổ trúc sát bên, vạt phăng một miếng vỏ cây to bằng bàn tay.

Có nhiều cách để lại vết tích trê tuyến phố đi. Nhóm Mèo Rừng sẽ gợi ý bọn trẻ hơi khía cạnh về cthị xã này.

Cho yêu cầu trong lúc Tiểu Long chém nhẹm lia lịa vào những thân cây thì Quý ròm lôi tự trong bố lô ra một mhình ảnh vải, xé vụn thành các chủng loại nhỏ cùng cứ đọng đi một quãng này lại cột một mẩu lên các cây cỏ chìa ra dọc lối đi.

Nhỏ Hạnh thì cột túm các lớp bụi cỏ cao. Còn thằng Mạnh lại ưng ý tạo ra dấu vết bằng cách nhật nhạnh cùng thu xếp đều hòn đá theo hình ngôi sao sáng mà nó tin tưởng rằng sẽ mang lại như mong muốn cho cả lũ.

Cứ vậy, đàn ttốt vừa đi vừa ghi lại, hi vọng chẳng bao lâu nửa đang lần về cho tới bến sông ban sáng sủa.

Đồng hồ trên tay nhỏ Hạnh từ bây giờ sẽ nhích khỏi số lượng mười nhì tuy vậy vị tia nắng mặt ttách ko xulặng thủng được thảm lá trên đầu đề xuất bầu không khí trong rừng không tới nỗi lạnh buốt lắm.

Đi một hồi nữa, kyên ổn đồng hồ đeo tay chỉ số lượng một với bọn ttốt vẫn ban đầu cảm thấy đói bụng.

Mạnh khóc nhè trước tiên:

– Anh Quý ơi, em đói!

– Ráng một chút ít nữa đi! Gần tới bờ sông rồi!

– Gần đâu mà gần! – Mạnh nhnạp năng lượng nhó – Em chẳng phải nghe tiếng nước chảy.

Lời nói của Mạnh khiến Quý ròm giật thót. Nó đứng lại, dỏng tai lắng tai. Ừ, chẳng nghe giờ đồng hồ róc rách nát gì cả. do vậy tụi nó còn thọ new tới được con sông ban sáng. hay những tụi nó lạc đường?

Quý ròm lo lắng, hỏi nhỏ dại Hạnh:

– Hạnh có chắc là tụi mình đi hướng đông không?

– Chắc chắn! – Nhỏ Hạnh quyết đoán – Hạnh tin là mình dìm phía không nhầm!

– Thế sao thọ tới bên bờ sông vượt vậy?

– Hạnh cũng chả biết nữa – Nhỏ Hạnh rung lắc mái đầu – Chúng ta cứ đi thêm một đoạn nữa xem sao!

Nghe nói bắt buộc đi nữa, thằng Mạnh liền ôm bụng:

– Em đói vượt, ko đi nổi.

Quý ròm trừng mắt:

– Lúc này chưa hẳn lúc nhằm ngươi ginghỉ ngơi hội chứng đâu nghe Mạnh!

Nhỏ Hạnh dỗ Mạnh:

– Ráng thêm một ít nữa thôi em! Mười lăm phút nữa nếu không về cho tới bờ sông, họ đã xong lại ăn trưa.

Nghe nhỏ dại Hạnh tiềm ẩn, thằng Mạnh không thở than nữa. Nó mím môi xốc ba lô trên vai, ậm ạch bước tiến.

Thình lình ở vùng phía đằng trước vang lên tiếng reo hoan hỉ của Tiểu Long:

– A phía trên rồi!

– Gì thế?

Nhỏ Hạnh, Quý ròm cùng thằng Mạnh cùng háo hức vọt miệng hỏi và đổ xô tới trước.

Mắt Tiểu Long sáng trưng:

– Dấu vết của group Mèo Rừng!

Vừa nói Tiểu Long vừa hớn hlàm việc chỉ tay vào dấu dao trên cây.

– Đúng rồi! – Quý ròm gật đầu đồng ý, phương diện ngươi hớn hở không thua kém gì thằng mập – Vết chém còn new. Đây đúng là bộc lộ của những anh Phong, Thành, Cường!

Nhỏ Hạnh thăng hoa phú họa:

– Bây tiếng cứ lần theo đầy đủ dấu vết này cơ mà đi, trước sau gì rồi cũng gặp mấy ảnh!

– Ha ha! – Thằng Mạnh khiêu vũ tưng tưng – Chúng ta bay rồi! Thoát rồi!

Khi nao nức quá mức cần thiết, bé người ta dễ dàng được cho phép bản thân đi mang lại khu vực huênh hoang. Thằng Mạnh đang rơi ngay lập tức chóc vào trường phù hợp kia. Nó huơ tay, đôi mắt híp lại:

– Nhờ em đó!

– Nhờ mày? – Quý ròm hỏi lại, giọng mỉm cười cợt.

– Chứ đọng gì nữa! – Phớt lờ sự chế giễu của ông anh, Mạnh thường xuyên bởi giọng nhã hứng – Chính em đang xếp đông đảo viên đá thành hình ngôi sao 5 cánh như ý. Và thiết yếu phần đông ngôi sao đó….

Đang thao thao, Mạnh bỗng nín bặt nhỏng bất ngờ đột ngột bị ai nhét giẻ vào mồm. Ấy nguyên nhân là đang nói điêu về ngôi sao sáng như mong muốn, nó đột nhận thấy bao gồm dòng ngôi sao sáng kia ngay bên cạnh cội cây bên tay trái.

Nhận ra sự khác lại, những ông anh bà chị xoay quan sát Mạnh, rồi quan sát theo ánh nhìn sửng sốt của thằng rạng rỡ.

Tiểu Long toét mồm cười, sau khi vẫn nhận ra ngôi sao:

– Hóa ra nhóm Mèo Rừng cùng thích chơi trò này!

– Không hẳn vậy đâu! – Nhỏ Hạnh nói nhưng cặp lòng mi nhăn tít.

Quý ròm hòn đảo mắt nhìn quanh, cùng ngay sau đó buông một giờ thngơi nghỉ nhiều năm não ruột:

– Chúng ta sẽ lộn về địa điểm cũ mất rồi! Đây là ngôi sao dịp nãy của thằng Mạnh!

Cmùi hương 4

– Sao lại như thế được? Tao ko tin!

Tiểu Long sửng nóng kêu lên, dòng viễn chình ảnh loay hoay mãi vào rừng khiến cho nó không ngoài ghê hoảng.

Quý ròm tđọc não chỉ tay về phía xa xa:

– Mày nhìn kìa! Đó chính là mẩu vải vụn của tao!

Tiếng Mạnh rkhông nhiều lên như chuột:

– Em nhận ra rồi! Viên đá xanh nằm kế viên đá đỏ. Đây đó là ngôi sao của em!

Tiểu Long xáo xác hòn đảo đôi mắt ra tứ phía, đầu tảo vòng vòng, răng nghiến chặt. Và nó Cảm Xúc hoang mang lo lắng cực độ Lúc dần dần dìm đi ra ngoài đường nét không còn xa lạ của từng gốc cây, vết mờ do bụi cỏ thông thường quanh.

– Đúng rồi! Tao nhận thấy rồi! – Tiểu Long lo ngại lđộ ẩm bẩm – Đây chính là nơi Lúc nãy.

Quý ròm quan sát bé dại Hạnh, cười cợt khảy:

– Hướng đông của Hạnh đấy hả?

Nhỏ Hạnh ko bi đát bội phản ứng lại lời nhạo báng của thằng ròm. Nó bước lại chỗ gốc cây, ngồi thụp xuống, bình yên quan cạnh bên tổ kiến rồi ngước ánh mắt về hướng khởi hành dịp nãy, lắc đầu nói:

– Không thể nhầm được! Đúng là tụi mình đã đi về phía đông!

Nhỏng bất chợt lưu giữ cho tới điều gì, thằng Mạnh ré lên:

– Phi lý quá! Dù bọn họ có đi về hướng nào đi nữa thì cũng cần thiết quay lại địa điểm cũ được! Đấy là trên bọn họ đã đi theo vòng tròn!

Mạnh càng nói càng biến sắc.

– Thôi rồi! Bọn bản thân bị ma dắt rồi!

Nói xong xuôi câu ở đầu cuối, phương diện thằng oắt con gần như không hề một ít máu.

Quý ròm lag đánh thót một chiếc. Nó bắt nạt thằng em cơ mà giọng run run:

– Mày đừng có nói bậy! Ma cỏ gì!

– Em không nói bậy! – Mạnh ôm đầu, rên rỉ – Ở phần đông vùng rừng thiêng nước độc như vậy này, ma tất cả đến hàng tỉ! Ma rừng, ma da, ma lai ma xó, ma cà rồng…

– Mày có yên ổn đi không!

Quý ròm tái phương diện, gầm gừ.

Bạo gan như Tiểu Long nhưng mà nghe thằng Mạnh liệt kê cũng ko khỏi rởn da kê, nên ngoái cổ chú ý xung quanh quất sau lưng.

Trong đàn, trừ thằng Mạnh, Quý ròm, và nhỏ tuổi Hạnh là hai đứa e lệ nhất.

Nhưng khác cùng với Quý ròm, nhỏ Hạnh vẫn tỉnh bơ. Mặc mang lại thằng Mạnh thao thao về các các loại ma, nó vẫn thực hiện thinh, chỉ bao gồm song mày nhíu lại, vẻ nlỗi sẽ nghĩ về ngợi tởm lắm.

– Không có ma như thế nào dắt họ cả! – Cuối cùng, nó công bố, giọng chậm rãi.

Mạnh từ chối quầy quậy:

– Ma! Rõ ràng là ma dắt! Em đã có lần nghe đều chuyện như vậy này nhiều rồi. Nếu cần thiết, vì sao họ đi một hồi lại quay về vị trí cũ?

– Đó là do người dẫn đầu ko theo đường thẳng! – Nhỏ Hạnh thsinh hoạt dài.

khi nãy, tín đồ dẫn đầu là Tiểu Long. Nghe nhỏ tuổi Hạnh đột ngột phê phán bản thân, nó tức thời ngoạc mồm cãi:

– Đừng nói oan cho tôi à nghen! Tôi đi liền mạch tử tế à!

Nhỏ Hạnh nhũn nhặn vai:

– Long không đi liền mạch.

Tiểu Long nổi cáu:

– Nếu cầm cố sao Hạnh vẫn tò tò theo tôi? Sao Hạnh không ngnạp năng lượng cản ngay lập tức tự thời điểm vạc chỉ ra điều đó?

– Ừ, chị Hạnh nói nghe vô lý quá! – Mạnh a tòng theo.

– Chẳng gồm gì vô lý hết! – Nhỏ Hạnh vẫn thản nhiên – Hạnh ko ngăn uống cản do ngay khi đó Hạnh không phát chỉ ra. Chỉ đến lúc cả đàn quay về địa chỉ cũ, Hạnh bắt đầu biết là họ đã đi được theo con đường tròn!

Thấy nhỏ Hạnh cđọng nhất định cáo buộc bản thân, Tiểu Long tức sôi. Nhưng nó không tìm được chính sách như thế nào nhằm thanh hao minch. Ừ, nếu mình đi liền mạch thì làm thế nào hoàn toàn có thể dẫn cả lũ quay trở lại địa điểm cũ? Chẳng lẽ mình bị ma dắt, như thằng Mạnh trái quyết?

Ý suy nghĩ kia khiến Tiểu Long rùng minh. Lần sản phẩm công nghệ nhị trong khoảng năm phút ít, nó quay đầu quan sát xáo xác sau sống lưng.

– Long chớ sợ! – Nhỏ Hạnh mỉm cười – Chắc chắn là Long đã từng đi theo đường tròn, mà lại chưa phải bởi ma làm đầu!

Trước vẻ mặt nghệt ra của các bạn, bé dại Hạnh thanh thanh giải thích:

– Theo rất nhiều tài liệu Hạnh gọi được thì nhì bước đi của họ không mọi nhau, nghĩa là 1 bước nđính, một bước nhiều năm. Hiện tượng này rất có thể lên đường từ việc biến đổi trọng tâm trong những lúc dịch chuyển, hoặc có thể vì chưng chân này khỏe rộng chân kia tuy nhiên sự chênh lệch này sẽ không đáng kể…

Tiểu Long gật gù:

– Có lẽ Hạnh nói đúng. Lúc đá bóng hoặc thời điểm đi xe đạp, sự khác biệt của hai chân lòi ra rất rõ. Theo tôi thì chân cần khi nào cũng khỏe rộng chân trái.

– Chưa Chắn chắn à nghen! – Quý ròm hừ mũi – Với một cầu thủ thuận chân trái như Maradomãng cầu thì chân trái khỏe mạnh hơn à.

Nhỏ Hạnh tiếp tục nói, không tới sự tranh cãi xung đột của nhị bạn:

– lúc đi trên đường, khung hình chúng ta auto điều chỉnh bước chân cho đúng hướng. Nhưng khi đi vào rừng, trường hợp không tồn tại một lối mòn hoặc một đích nhắm cụ thể, nhì chân chúng ta sẽ theo bản năng, cđọng một bước nđính xen kẻ một bước dài, thay là…

Tiểu Long thnghỉ ngơi ra:

– Hiểu rồi! Chúng ta đã từng đi vòng tròn một biện pháp ko ý thức.

Thằng Mạnh vỗ tay reo:

– Hay quá! Thế ra không hẳn vày ma dắt!

Đang háo hức, tự nhiên nó gập fan xuống, nhì tay ôm bụng.

Quý ròm đặt tay lên vai em:

– Gì nỗ lực hlàm việc mày?

Mạnh nhăn nhó:

– Em… mệt nhọc.

Tiểu Long phì cười:

– Đói thì nói đói đại cho rồi, còn bày đặt sửa lại là mệt!

Nãy giờ, mải lo lắng trước gần như diễn biến bất thần, cả lũ quên cả đói. Bây giờ đồng hồ nghe thằng Mạnh rên rỉ, đứa làm sao đứa nấy đa số thấy bụng sôn lên.

Ngay nhanh chóng, Tiểu Long lôi tnóng vải vóc bạt ra khỏi bố lô, trải bên dưới gốc cây cổ trúc. Quý ròm cũng nkhô nóng nhứa hẹn lôi từ trong chiếc túi của chính bản thân mình ra lích kích đa số xôi, bánh mì, bánh giò, tôm kho rim, giết mổ chà bông… Nhỏ Hạnh prúc trách nát phần chén đũa.

Trong nháy mắt, một bữa ăn tươm tất đã được bày ra. Ở thân rừng, một bữa tiệc như vậy là thịnh soạn lắm.

Nói đến lẽ ra, chỉ gồm thằng Mạnh là trải nghiệm rất đầy đủ hương vị của bữa tiệc. Tiểu Long, Quý ròm cùng nhỏ tuổi Hạnh, lòng đứa nào cũng đầy tâm sự nên chẳng thấy ngon miệng chút nào.

Nhỏ Hạnh càng thêm rối Khi vừa buông đũa, Quý ròm đã kéo nó ra một chồ nước, nói khẽ:

– Thực phđộ ẩm chỉ với nạp năng lượng được một bữa nữa thôi. phần lớn lắm thì còn có được sáng sủa mai.

– Sao lại rứa được? – Nhỏ Hạnh tròn xoay mắt – Quý bao gồm nhầm không đó? Hạnh hãy nhờ rằng tụi mình mang theo thực phđộ ẩm đầy đủ sử dụng đến bố, tư ngày cơ mà.

– Lẽ ra là vậy! – Quý ròm gãi đầu – Nhưng thời gian làm việc kè sông, tôi thấy nặng trĩu quá yêu cầu đưa hơn phân nửa qua ba lô của anh ấy Thành rồi. Ai ngờ…

Đối cùng với nhỏ tuổi Hạnh, lời thú nhấn của Quý ròm không khác gì sét tấn công ngang tai.

Từ lúc vạc hiện ra cả bọn lạc đường, bé dại Hạnh vô cùng lo nhưng mà dù sao nó vẫn còn đó yên trung ương về số thực phẩm dự trữ. Nó có niềm tin rằng chũm nào team Mèo Rừng cũng sẽ tìm thấy tụi nó trước khi số thực phẩm cơ kịp cạn không còn. Bằng ko, tụi nó cũng hoàn toàn có thể vậy cự được vài ngày nhằm search mặt đường bay thoát khỏi cánh rừng xum xê này.

Bây tiếng thì bé dại Hạnh hiểu đúng bản chất hi vọng của cả lũ đã trngơi nghỉ đề xuất hy vọng manh hơn khi nào hết. Nó điếng tín đồ quan sát Quý ròm một thời gian rồi khẽ mấp đồ vật môi:

– Đừng đến thằng Mạnh báo cáo này!

Quý ròm lặng lẽ chấp nhận. Nó cũng gọi không nên làm mang đến Mạnh hoang mang lo lắng, lo âu. Điều đó chỉ vô ích đến thằng ranh mãnh, cùng cho tất cả bọn.

– Thế còn Tiểu Long? – Quý ròm liếm môi hỏi.

– Tất nhiên Tiểu Long phải ghi nhận. Rồi ba đứa mình thuộc nghĩ về biện pháp.

Trước lúc quay lại vị trí gốc cây, nhỏng để trấn an Quý ròm, nhỏ dại Hạnh vụt nói:

– Quý cũng đừng băn khoăn lo lắng thái quá! Cơ thể bọn họ chỉ hoàn toàn có thể nhịn khát ba ngày nhưng kiêng ăn được tới tía tuần cơ!

Bây giờ, ngồi nhìn chúng ta đã trằn trọc trên tấm vải vóc bạt, nhỏ Hạnh cảm giác mọi chuyện tưởng chừng vẫn ra mắt vào một thời hạn dài, tuy vậy mới chỉ có một trong những buổi sáng sủa trôi qua.

Nhỏ Hạnh lưu giữ lại phần lớn diễn biến, thấy Quý ròm dường như như là nguim nhân cúa đều băn khoăn cơ mà tụi nó vẫn chạm chán cần, dẫu vậy nó cũng thấy phần lỗi của nó làm việc trong các số ấy. Ừ, phải chi hồi sáng sủa bản thân chớ lơ đãng, đừng bị cuốn nắn vào cuộc tranh cãi vớ vẩn cùng với Quý ròm về các sán và sẹo linc tinh!

– Anh Tiểu Long ơi anh Tiểu Long!

Đang ở day qua quay trở về, thằng Mạnh nhảy ngồi dậy, kêu toáng bởi giọng hơ hải.

– Gì? – Tiểu Long hỏi, mắt vẫn ko xong xuôi nhìn quanh cùng với vẻ chình họa giác.

– Bây giờ mình yêu cầu làm gì hlàm việc anh?

Tiểu Long lần khần phải làm những gì nên nỗ lực bởi trả lời thằng nhãi nhép, nó quay nhìn Quý ròm, khụt khịt mũi.

Quý ròm ngó thanh lịch địa điểm nhỏ dại Hạnh:

– Làm gì phía trên hở Hạnh? Hay bọn họ lại đi về phía đông lần nữa?

Không đứa làm sao biết Quý ròm hỏi thiệt lòng hay ý niệm xiên xỏ. Cả nhỏ dại Hạnh cũng vậy. Nhưng nó vẫn tỉnh bơ trả lời:

– Tụi tôi vừa đi một vòng, Hạnh nghĩ tụi mình bắt buộc sinh sống mang đến lại sức. Trong bây giờ, sức khỏe khôn xiết đặc biệt quan trọng.

Tiểu Long với Quý ròm chưa kịp báo cáo, thằng Mạnh đang tỉ ti bội phản đối:

– Tại lại phía trên rước gì mà ăn?

Thằng Mạnh có tác dụng những ông anh bà chị của nó lag thót. May mà thằng tinh ma chưa chắc chắn thực phẩm sắp tới cạn! Nhỏ Hạnh nơm nớp nghĩ cùng công bố trấn an:

– Em chớ lo. Sau khi trở về dưới đô thị ko thấy tụi mình, cố kỉnh làm sao team Mèo Rừng cũng trở lại tra cứu tìm.

Mạnh vẫn ko lặng tâm:

– Thế nhỡ mấy hình họa không quay trở về hoặc quay trở về nhưng mà kiếm tìm ko thấy bọn họ thì sao?

– Chắc chắn mấy hình họa đã tra cứu thấy!

Nhỏ Hạnh nói bằng giọng chắc như đinh đóng cột đóng cột.

Thằng Mạnh ko phàn nàn nữa. Nhưng ko phàn nàn ko có nghĩa là sẽ yên bụng. Nó ngả lưng ở xuống, đầu gối trên cha lô, đưa đôi mắt nhắm nhía phần đông nhỏ chim kỳ lạ đã dancing nhót trên cành cao, bụng lúng túng ngóng một phxay lạ xảy cho.

Bên cạnh nó, Tiểu Long cùng Quý ròm đang dần bó giò, hồi hộp nghe ngóng.

Cách kia một quãng, nhỏ tuổi Hạnh dán mình trên khúc gỗ mục, băn khoăn lo lắng quan sát chiều xuống dần dần, Cảm Xúc hi vọng mọi khi một vơi đi.

Chương 5

Trong rừng, trời tối vô cùng mau. Mới tư giờ đồng hồ phổ biến quanh đã chạng vạng nhỏng thể sẽ sáu, bảy tiếng.

Sương mù dâng lên tà tà ngọn cỏ khiến cho bầy ttốt bắt đầu cảm giác giá buốt. Quý ròm rút từ trong ba lô ra mấy loại áo khóa ngoài phân phân phát cho cả lũ.

Sau kia, từng đứa chuyền nhau cnhị dung dịch kháng loài muỗi xoa lên mọi tín đồ.

Thằng Mạnh vừa chà xát hai chân vừa nói nlỗi khóc:

– bởi vậy là mấy ảnh chẳng tìm kiếm thấy tụi mình rồi.

Lần này thì nhỏ tuổi Hạnh chẳng suy nghĩ ra được câu như thế nào để yên ủi thằng ranh mãnh. Nó định nói bây giờ mấy hình ảnh tim ko ra thì mai sau núm nào cũng đưa ra, tuy vậy rồi thiết yếu nó cũng cảm thấy nghi ngờ điều ấy, bèn tặc lưỡi có tác dụng thình.

Nhỏ Hạnh sẽ làm cho thinc thì tất nhiên Quý ròm cùng Tiểu Long cũng ngần ngừ mang gì để nói. Quý ròm vờ cột dây giày, còn Tiểu Long ccúp mũi vào tía lô trả cỗ sục sạo luôn luôn tay.

Mạnh đâu phải là thằng khờ. Nó nhận ra tức thì sự im re phi lý của đều tín đồ. Nhất là của anh ý Quý nó. Xưa ni, nó hngơi nghỉ ra câu làm sao là Quý ròm ăn hiếp nộ câu đó, làm cái gi tất cả chuyện yên thkhông nhiều núm cơ. Thật đáng nghi thừa. Thế là nó nhảy khóc ti tỉ:

– Anh Quý, anh Tiểu Long, chị Hạnh ơi! Nói thiệt cho em biết đi! Có yêu cầu bọn họ bị bỏ rơi giữa rừng rồi không?

Thấy Mạnh chết kinh, nhỏ Hạnh biết chẳng thể vắng lặng mãi được, ngay tức khắc đặt tay lên vai thằng nhóc:

– Mạnh nè!

– Gì hsống chị Hạnh? – Mạnh ngước đôi mắt ầng ậng nước quan sát bà chị – Có đề nghị chúng từ ni sinh hoạt mãi trong rừng không?

Nhỏ Hạnh ko trả lời nhưng mà cầm tay thằng Mạnh lôi dậy:

– Đứng lên đi em!

Mạnh vùng lên theo đà kéo.

– Đi theo chị!

Nhỏ Hạnh hạ giọng, vừa nói nó vừa bí mật đáo nháy mắt với Mạnh. Nói chấm dứt nó xoay bản thân thủng thẳng bước đi.

Mạnh không biết chị Hạnh định dẫn nó đi đâu mà lại thể hiện thái độ của bà chị làm nó thắc mắc quá. Nó lẽo đẽo đi theo, lòng dâng lên hy vọng. Nó có cảm hứng bà chị nó tất cả một kín gì đấy và chiếc bí mật kia chắc chắn rằng là điềm lành so với nó.

Nhỏ Hạnh ko đi đâu xa, và cũng không dám ra đi. Cách độ mươi bước, nó tạm dừng.

– Gì cầm hsinh sống chị?

Mạnh trờ tới, nôn nóng hỏi tức thì.

Nhỏ Hạnh bắt đầu bằng giọng nghiêm nghị:

– Cthị trấn này lẽ ra chị không được nói cùng với em.

Bộ tịch trịnh trọng của bà chị khiến cho Mạnh lí nhí:

– Dạ.

– Nhưng bởi thấy em sợ quánh vượt, – nhỏ Hạnh khẽ chấm dứt lại, hắng giọng cha tứ cái rồi mới lờ lững tiếp – nên chị ra quyết định bật mí đến em biết.

Đôi đôi mắt thằng Mạnh hôm nay nhìn châm bẩm vào mặt nhỏ dại Hạnh, không dời đi đâu được. Môi mím chặt, tai dỏng lên, nó gần như nín thsống để ngóng nghe tiếp.

Nhỏ Hạnh cũng nhìn thẳng vào đôi mắt Mạnh, phân tích từng tiếng:

– Cthị xã lạc rừng của chúng ta thật ra là cthị trấn giả!

Mạnh liếm cặp môi khô:

– Cthị trấn mang là sao?

– Tức là cthị trấn này đã có được sắp đến sệt trước.

– Đã được sắp tới đặt? – Mạnh kêu lên – Ai sắp đặt?

– Em nói nhỏ dại thôi, chớ nhằm anh Quý cùng anh Long biết! – Nhỏ Hạnh khẽ liếc về phía Tiểu Long với Quý ròm với chuyển ngón tay lên miệng “suỵt” khẽ.

Mạnh rụt cổ lại, thì thào:

– Chị phân tích cho em nghe đi! Thế ra họ ko lạc rừng hsống chị?

– Đương nhiên là không! – Nhỏ Hạnh đồng ý – Đây là những anh ngơi nghỉ nhóm Mèo Rừng cố ý bày ra thôi. Để xem demo năng lực xoay trở của họ thế nào. Để coi bọn họ tất cả vận dụng tốt đều kỹ năng và kiến thức với năng lực đi rừng cơ mà các anh đang dạy dỗ mang đến chúng ta hay là không.

– Ra là vậy!

Mạnh thsinh hoạt phào, tảng đá cnhát ngực nó bất chợt chốc nlỗi bao gồm ai nhấc đi. Và nó đập lên tay nhỏ dại Hạnh:

– Chị này nè! Vậy nhưng mà ko Chịu đựng nói sớm, có tác dụng em sợ ao ước xỉu!

– Nói sao được nhưng mà nói! – Nhỏ Hạnh mỉm cười cợt – Chính những anh Phong, Thành, Cường dặn chị phải kín miệng. Bởi giả dụ biết trước, anh Quý, anh Long cùng em đâu có chịu đựng cố gắng.

Mạnh cười cợt hì hì:

– Chị chớ lo! Biết được chăm kia rồi, em lặng trọng điểm buộc phải càng nỗ lực rộng.

Nói chấm dứt, nó cù bản thân đi quay lại khu vực cũ ở bên dưới nơi bắt đầu cây. Lần này, mọi bước chân của Mạnh hiên ngang thừa thể. Ngực ưỡn ra vùng phía đằng trước, nó bước các bước vững vàng rubi. Trông nó thiệt sáng sủa, thoải mái, khác xa một ttránh một vực cùng với vẻ dtrằn dặt lo âu trước kia.

Mạnh lưỡng lự ngơi nghỉ phía sau, nhỏ dại Hạnh đã chuyển đôi mắt ưu tư chú ý theo nó cùng ngơm ngớp nhủ bụng: Có dịp như thế nào thằng nhãi phát giác ra bản thân lừa nó ko nhỉ?

Cũng hoàn toàn có thể mang đến một cơ hội Mạnh mày mò ra điều dối gạt gớm ghê kia. Nhưng vào thời điểm này thì Mạnh ko mảy may ngờ vực gì.

Nó ngồi xuống tnóng bạt, khoan thai dựa sống lưng vào tía lô cùng nhìn vẻ băn khoăn cùng bề mặt Tiểu Long cùng Quý ròm bằng ánh mắt mỉm cười chọc ghẹo.

Quý ròm quan sát xéo nó:

– Chị Hạnh nói gì với ngươi nạm hở Mạnh?

– Có gì đâu! – Mạnh vờ vịt.

Quý ròm hừ mũi:

– Láo toét! Hai mẹ rù rì nãy giờ nhưng bảo là không có gì!

Mạnh gãi đầu:

– À, chỉ bảo là em không nên băn khoăn lo lắng quá, gắng như thế nào đội Mèo Rừng cũng sẽ tìm thấy họ.

Xem thêm: Download Mẫu Biên Bản Hủy Hợp Đồng Kinh Tế, Mẫu Hợp Đồng Hủy Bỏ Hợp Đồng Mua Bán

Quý ròm hỏi giọng bán tín chào bán nghi:

– Chỉ có nuốm thôi hở?

– Thế thôi.

Hiện nay, nhẵn về tối đã chụp xuống cả khu rừng. Bọ
Chuyên mục: Blogs