SHOWBIZ PHỒN HOA

Hôm nay là ngày đóng máy của bộ phyên Thịnh Đường, tổ sản xuất có đặt mấy bàn ở nhà hàng lớn.

Khiết Ninch đóng vai nữ chính trong bộ phlặng này nên đương nhiên cô cũng có mặt tại bữa tiệc.

Sau Khi uống vài ly, Khiết Ninch cảm thấy có chút chóng mặt, cô bèn đi đến góc phòng ngồi xuống nghỉ ngơi, sau khi ngồi xuống, cô lấy điện thoại từ vào túi ra coi, nghĩ thầm Lưu Hoài Khang đi công tác cũng gần tháng rồi, chắc hôm nay sẽ về chứ?


Chỉ là lúc cô đang coi điện thoại thì đột nhiên có bóng người lướt qua trước mặt cô, sau đó ngồi xuống bên cạnh cô.

Ông ta là đạo diễn Triệu của bộ phlặng vừa đóng máy này.

Bạn đang xem: Showbiz phồn hoa

"Khiết Ninc à, diễn xuất của em trong bộ phyên này rất xuất sắc."

Đạo diễn Triệu đã hơn bốn mươi tuổi, nhưng vì chưng thường ngày cũng chăm tập thể hình nên nhìn ông ta vẫn rất phong độ.

Đột nhiên ánh mắt ông ta lóe lên tia khác thường, vừa nói vừa ngồi sát vào Khiết Ninh.

"Cám ơn đạo diễn Triệu đã quá khen." Khiết Ninc khẽ cười, đồng thời âm thầm nhích người quý phái bên cạnh tránh ông ta.

Đạo diễn Triệu lại càng ngồi sát vào người cô hơn, nhỏ tiếng nói: "Qua vài hôm nữa anh bắt đầu xoay bộ phim điện ảnh mới, muốn mời em tiếp tục đảm nhận vai nữ chính, em thấy sao?"

Khiết Ninh cảm thấy khó chịu lúc ngửi thấy mùi rượu và mùi mồ hôi tỏa ra từ người ông ta, cô lại ngồi dịch qua bên cạnh và nói: "Đạo diễn Triệu, cám ơn sự ưu ái của ông, nhưng tôi chỉ vừa mới tốt nghiệp trường sân khấu điện ảnh, tôi vẫn chưa tự tin với gớm nghiệm và kỹ năng của mình để nhận vai phyên ổn điện ảnh."

Nhiều cặp mắt tò mò bao quanh đổ dồn về phía nhị người.

Họ đều giả vờ như đang làm gì đó, nhưng ánh mắt khinc miệt lại thường xuyên đảo về hướng của hai người.

Sở dĩ mọi người nhìn cô như vậy là vì cô mới tốt nghiệp trường nghệ thuật, chưa có tác phẩm nổi bật nào, vừa ra trường đã được giao vai nữ chính trong bộ phim được đầu tư hơn 240 tỷ đồng, có ai mà lại không chú ý đến cô, ai cũng đều đoán cô được đại gia nào đó chống lưng.

"Làm gì có, anh thấy khả năng diễn xuất của em xuất sắc lắm." Đạo diễn Triệu đưa tay nhéo vào người cô, đồng thời nhỏ giọng nói: "Anh thấy em thời gian này đều đi xe cộ của quản lý đến phlặng trường, có phải là em bị đại gia đá rồi phải không?"

Khiết Ninh: "..."

Thực tế cô ước gì người đàn ông đó quăng tấm đưa ra phiếu trị giá mấy trăm tỷ đến cô rồi đá cô đi cũng được.

Đó là ước muốn bao nhiêu năm của cô, nhưng đến bây giờ vẫn không thể thực hiện được.

Đạo diễn Triệu thấy Khiết Ninc im lặng không lên tiếng, nghĩ rằng mình đã nói trúng tyên ổn đen của cô, liền tỏ vẻ thông cảm và nói tiếp: "Khiết Ninc à, anh đánh giá rất cao em, đến dù là khả năng diễn xuất tốt con người em. Nếu như em đồng ý ở với anh một tuần, vai nữ chính của bộ phyên điện ảnh tiếp theo sẽ thuộc về em, ngoài ra anh còn giới thiệu Lưu Hoài Khang mang lại em làm quen!"

"Lưu Hoài Khang?" Cuối cùng thì Khiết Ninch cũng có phản ứng khác, cô khẽ nhíu mày, tỏ vẻ như rất hiểu vấn đề.

"Đúng vậy, chính là tổng giám đốc của Phong Hành, đồng thời cũng là bạn của anh!" Đạo diễn Triệu cứ tưởng rằng Khiết Ninch chỉ là cô gái mới tốt nghiệp trường nghệ thuật, được đại gia nuôi và chống lưng đã là tốt lắm rồi, chắc chắn cô sẽ không thể nào thân quen được nhân vật có tiếng tăm như thế tê.

Cho nên ông ta càng thổi phồng câu chuyện: "Bộ phyên ổn điện ảnh sắp tới của tôi cũng là vì chưng công ty giải trí Điền Hoan, công ty con của Phong Hành đầu tư, Lưu Hoài Khang còn thường xuyên mời anh đi ăn cơm, không ít người phụ nữ bên cạnh anh ta đều là bởi vì anh giới thiệu đó."

"Nếu em chịu chiều theo ý anh, lúc đó anh sẽ đưa em đi gặp anh ta, nếu em theo anh ta, cả đời này em sẽ được sống trong nhung lụa, nói không chừng sau này anh còn phải làm việc mang lại em nữa!"

Đúng lúc này, điện thoại của Khiết Ninch đổ chuông.

Khiết Ninc cầm điện thoại lên coi, đạo diễn Triệu liếc sơ qua thì thấy cha chữ 'Lưu Hoài Khang' hiện lên trên màn hình điện thoại của cô.

Xem thêm: Rung Chuông Vàng An Toàn Giao Thông Cấp Tiểu Học

Ông ta ngẩn ra cả, lúc này Khiết Ninc đã nhấn nút nhận cuộc gọi, rồi nkhô giòn chóng đứng dậy, cầm túi xách lên, tảo đầu lại nhìn đạo diễn Triệu: "Xin lỗi đạo diễn Triệu, tôi có việc đi trước đây."

"À... được."

Đạo diễn Triệu nhìn theo Khiết Ninh đi ra khỏi phòng tiệc, ông ta vẫn còn đang bàng hoàng với hình ảnh cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại của cô.

Lúc bắt đầu cù bộ phyên truyền hình này, có người đưa hồ sơ của Khiết Ninc mang lại ông, khi nhìn vào ông đã có cảm giác cô gái này chắc chắn đã có klặng chủ bao nuôi, chỉ có điều là trong thời gian đóng phyên lâu như vậy, ông chưa từng nhìn thấy Khiết Ninc được chiếc xe pháo xa hoa đắc tiền nào đưa đón, mà duy chỉ có xe cộ của quản lý đưa đón cô mà thôi.

Hôm nay nhìn thấy Khiết Ninch ăn mặc xinh đẹp như vậy, nên ông mới không nhịn được mà mạnh dạn tiến đến ngỏ lời với cô, không ngờ kết quả là cuộc điện thoại đó của Khiết Ninh đã khiến mang lại ông ta sợ hết hồn.

Lưu Hoài Khang mà cô biết chắc không phải Lưu Hoài Khang thường xuyên xuất hiện trên bản tin gớm tế và tài chính đó chứ?

Khiết Ninc cũng không để ý đến phản ứng của đạo diễn Triệu, sau khi rời khỏi nhà hàng, cô liền lên xe cộ của quản lý về thẳng quần thể tầm thường cư cao cấp của cô, cô bước vào thang máy và bấm số tầng của mình, sau đó quẹt thẻ mở cửa bước vào nhà, trong nhà tối thui như mực.

Hên là người đàn ông đó còn chưa đến.

Khiết Ninh liền vội vã cầm cố giày, rồi đi tức thì vào bếp mở tủ lạnh lấy đồ ăn ra, cô bắt đầu đun nước, nhặt rau, tay làm không ngừng nghỉ.

Giây tiếp theo, có ai đó ôm cô từ phía sau.