TẢ MỘT CỤ GIÀ CAO TUỔI

Dân gian ta có câu: “Kính lão đắc thọ”, “Gừng càng già càng cay” ám chỉ bọn họ phải tôn trọng, kính trọng những người lớn tuổi. Những người lớn tuổi, tuổi đời nhiều đồng nghĩa với việc bao gồm nhiều tởm nghiêm sống, vốn sống nhiều chủng loại. Họ là người gồm mục đích to lớn trong việc giúp con cháu gồm thêm nhiều gớm nghiệm sống.

Bạn đang xem: Tả một cụ già cao tuổi


Dưới ngòi cây viết của những bạn học sinhhình ảnh người ông, người bà hiện lên sinh động cùng với đó là tình cảm sâu sắc của các bạn giành riêng cho ông, bà của mình. Hãy thuộc coi các bạn tả người già như thế nào các bạn nhé.


Nội dung bài viết


Tả người già

*

Bài văn mẫu tả người già

Nhà em sống trong một nhỏ hẻm nhỏ, bao phủ là rất nhiều ngôi nhà của những cụ già. Tuy nhiên mỗi lần đi học ra ngõ, em vẫn thường chú ý đến hình ảnh của một cụ già ngồi chào bán xôi ở đầu ngõ. Cụ tên Tý, sống bí quyết công ty em 3 nhà. Ngày làm sao em thấy cụ ngồi buôn bán xôi đầu ngõ.

Cụ Tý năm nay đã hơn 60 tuổi nhưng làn tóc của cụ bạc phơ, trắng như cước. Cụ búi tóc củ tỏi ở bên trên đầu, với quấn một chiếc khăn. Cụ bảo rằng tóc cụ thưa đề xuất cụ buộc như thế này. Hằng ngày cụ ngồi bên một chiếc thúng thơm nức hương thơm xôi xéo, ngày ngày cụ dậy thật sớm để hông xôi với xuất bán cho mọi người để kiếm tiền trang trải cuộc sống cũng như giết thời gian.

Hàm răng của cụ đã rụng đi mấy chiếc, cụ cứ nhai trầu chóp chép mỗi khi em đi qua. Hàm răng cụ đen nháy vị ngay lập tức xưa cụ ăn nhiều trầu. Đôi bàn tay gầy cùng xương, thi thoảng còn run run lên vị tuổi cao và sức yếu. Mắt cụ đã mờ đi, mặc dù vẫn tất cả thể phân biệt được tiền mỗi Khi khách trả. Mọi người vẫn luôn yêu thích ăn xôi ở bên cụ vì chưng xôi rất dẻo cùng thơm. Mỗi lần ăn vào là thấy no với ấm bụng.

Cụ vẫn tốt mặc những bộ quần áo lụa thời trước quan sát gọn gàng. Thân hình cụ nhỏ, bước đi đã bắt đầu chậm chạp hẳn đi. Mỗi lần cụ bưng thúng xôi ra đầu ngõ phân phối, cụ bước đi chậm; thi thoảng bao gồm nhiều người thấy thế đã đến bê giúp cụ. Giọng nói của cụ trầm ấm, thi thoảng nói hơi bé bỏng cần em ko nghe thấy. Mỗi lần em download xôi ở mặt hàng cụ, cụ thường mang đến em thêm thật nhiều hành thô, vì em rất mê thích ăn hành.

Có nhiều hôm trời mưa gió, em đi học ngang qua ko thấy dáng cụ, có lẽ thời tiết xấu đề nghị cụ không bán nữa. Những cơ hội đó em lại thấy nhớ cụ. Một người nhưng mà em quen thuộc. Cụ là một người hàng xóm thân thiết cùng tốt bụng với gia đình em. Em muốn cụ luôn luôn khỏe, luôn vui để mọi người lại được ăn xôi bởi cụ nấu.

Xem thêm: Các Ngành Của Trường Đại Học Hutech, Ngành Xét Tuyển

Tả một người già mà lại em biết

*

Bài văn mẫu tả người già

Đối với em, tình bà cháu là không thể thiếu được. Bà – cho dù chỉ là một tiếng đơn sơ ấy thôi, nhưng rất thân thương gần gũi với em ngay từ khi em bắt đầu tập nói. Hình ảnh bà luôn luôn thấm sâu vào trong trí nhớ của con cháu, trong lòng của cháu. Một người bà hiền từ, nhân hậu.

Bà năm ni đã ngoại trừ sáu mươi tuổi, dáng người nhỏ nhắn hơi gầy với làn tóc pha sương ni đã bạc màu sắc tiều tụy. Lưng bà hơi còng xuống, nước da bà bị nắng cháy sạm color cùng đã trổ đồi mồi tất cả lẽ vì bà phải bươn chải tảo tần mua sắm để nuôi mẹ, các cậu những dì của em. Mắt bà không còn tinc tường, nhỏ ngươi hơi đùng đục nhưng ánh nhìn của bà hiền hậu đầy yêu thương thương tnu mến. Hai gò má của bà nhô lên, rám nắng, đôi môi của bà khô lại theo năm mon. Khuôn mặt của bà xuất hiện nhiều nếp lỏng lẻo ở đuôi mắt, khóe môi. Trên vầng trán của bà dường như mỗi nếp nhăn thể hiện mang lại một nỗi đau khổ, cho những cực nhọc khăn bà đã trải qua. Mỗi Khi bà cười, những nếp nhân ấy lại hằn lên sâu hơn, đôi mắt của bà như cũng cười theo rất hiền từ. Những dịp buồn, đôi mắt của bà đăm chiêu, nó như phản chiếu được những ngày bà vất vả lặn lội kiếm tiền, lo mang đến con, mang lại con cháu.

Những ngày thơ ấu, em được sống trong vòng tay yêu thương thương của bà. Bà bao giờ cũng quý cũng yêu với hết lòng săn sóc mang đến em. Những bài xích hát ru êm dịu của bà đã đưa em vào những giấc ngủ say nồng. Bằng chất giọng trầm ấm, bà kể chuyện rất hấp dẫn khiến cho em đã bao lần lạc vào xứ sở cổ tích với cô gái tiên, cô Tấm dịu hiền với cây đa, giếng nước, thôn xóm đơn sơ.

Những dịp em dỗi hờn, thút thít bà dỗ dành, chiều ý con cháu. khi lớn hơn, bà đã cho em những lời khulặng qua những bài bác ca dao, những câu tục ngữ nhưng em vẫn nhớ… Bà vẫn thường dành riêng những thức ăn ngon cho em: Lúc thì bánh, kẹo, khi thì trái cây… Những dịp đi đâu xa, bà không bao giờ quên có về từng nào là những món ăn ngon thức lạ.

Hình ảnh của bà thật linh nghiệm, cao siêu. Bà già nua, ốm yếu nhưng tình cảm mênh mông, nhân hậu. Em rất hạnh phúc lúc gồm được người bà như thế. Suốt đời em sẽ ghi nhớ những mon năm được sống gần bà, được bà yêu thương mến. Bà ơi! Cháu sẽ khắc ghi những lời khuyên nhưng bà đến con cháu, khắc ghi mãi láng hình bà trong thâm tâm. Cháu sẽ luôn luôn cố gắng phấn đấu tốt để xứng đáng làm con cháu của bà.

Tả bà nội

*
Bài văn mẫu tả về bà nội của em hay nhất

Những lúc học bài với có tác dụng một số công việc cha mẹ giao mang đến ngừng, em thường sang thăm bà Năm Hợi ở cạnh nhà em. Em thương bà, quý bà không chỉ ở chỗ bà như Nội của em ngoài ra bởi tình cảm của bà đối với em, với lũ nhỏ vào buôn bản nữa.

Năm nay, bà đã quanh đó bảy mươi tuổi, loại tuổi của một vầng trăng xế. Nghe Nội kể lại, cuộc đời của bà Năm là một chuỗi lâu năm những thương đau và vất vả. “Chỉ tất cả hơn hai năm nay bà mới được ở căn nhà tường, mái ngói như bây giờ là nhờ Đảng cùng Cụ Hồ đấy con cháu ạ.” Ngôi công ty tình nghĩa vày Ủy ban Nhân dân xóm xây cất là niềm an ủi bà những năm cuối đời. Âu cũng là nguồn động viên cho tuổi già với cũng làm cho mát lòng, non dạ hương hồn nơi chín suối cửa ba người nhỏ đã mất mát vày dân bởi vì nước. Hôm được phong danh hiệu “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng” một lượt với Nội, bà nghẹn ngào ko nói được nên lời. Đôi cái lệ tuôn dài trên hai lô má đã nhăn nheo. Nội còn nói: “Giá như thằng Hoàng, thằng Hợi ra đi, để lại một vài đứa con cháu thì cũng an ủi đến bà. Ai dnai lưng, đứa làm sao mất đi thuộc chưa vợ con gì cả. Bây giờ để bà thui thủi một mình, tội nghiệp quá!”