THƠ VỀ PHỐ CỔ HỘI AN

Trải qua năm tháng, Hội An giữ lại đông đảo tình yêu đậm đà vào người dân, khác nước ngoài kẹ thăm. Từ kia, chế tạo yêu cầu đều bài bác thơ ca về phố Hội. Cùng phukienotocaocap.com đọc thơ về Hội An – vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của tình thân con người, quê hương.

Bạn đang xem: Thơ về phố cổ hội an

CHÙM THƠ VỀ HỘI AN

Ngõ phố tôi yêu thương – Phố cổ ơi? xa em rồi mãi nhớ


*

Anh chuyển em mang đến hòn Dài vết yêuHòn Chồng gió thổi liêu xiêuThì anh đưa đến bến yêu bến bãi LàngÂu thuyền trú bão kho bãi hoangĐơn sơ như thiết yếu tim nữ yêu thương thơBây tiếng tmùi hương gió ngẩn ngơBiển xanh cat trải mang đến mơ hang BàMây xanh vờn sóng hiền hòaNhớ thiếu nữ mặn cơ mà Dương châuRang cơm xoàn sậm bên lầuThả hồn theo mũi con tàu Hòn LaoAnh đứng Hòn Yến ước aoCó em cạnh bên thì thào đêm nayCù lao Chàm nối tình dàiDu dương bến bãi Yến tmùi hương hoài mon nămTrở về Phố Hội tối rằmTrong hoa đăng vẫn thắm đằm bến bãi HươngTình ơi ,sao mãi tơ vươngMong sao quay trở về sân vườn ươm tình nồngLên cvào hùa Hải Tạng linh không ?Mong cầu được giấc mơ hồng đêm mai..

Tác giả: Đặng Quang Thắng

Hội An – Anh hy vọng kể em nghe


Thăm ngõ bé dại, tường hoa, mái ngói rêu phong
Giếng Bá Lễ, Cvào hùa Ông, Đình Phô, Hội quán
Trong những câu ca dao cổ tích thơm nồng
Anh mong đề cập những người dân con Hội phố
Đằm thắm, xanh ngắt tiệm cóc ven đường
Sáng sớm tinh sương chén bát trà xanh lạnh hổi
Mì Quảng, cao lầu, tình thích, tình thương
Anh mong muốn nói Lai Viễn Kiều Hội phố
Đón chờ tín đồ quý phái nghiêng nhẵn sông chiều
Mái gỗ cầu cong đánh son đụng trổ
Mấy trăm năm rồi ngói vẫn ấm color rêu
Anh muốn nói phần đông đêm rằm Hội phố
Huyền ảo, xinh sắn muôn ánh đèn sáng lồng
Mạt chược, bài bác chòi.. ta như về xưa cũ
Gió chlàm việc trăng ngời một dải Hoài thương
Anh âm thầm ước ao một lượt địa điểm Hội phố
Trăng rượu và em lấp lánh đầy vơi
Con thuyền nhỏ tuổi chsinh hoạt tình thương hai đứa
Xuôi dải sông Hoài vùng vẫy biển khơi…!
Tác giả: Trần Hương Đại

Phố cổ Hội An

Phố trăng nhân từ vơi bên trên đầuPhố không đèn…phố muôn màu lung linhPhố vừa yên ắng soi mìnhPhố vừa nhộn nhịp rung rinh bước người

Hồn thơ phố rụng sông HoàiĐèn lồng lấp lánh sao mai xuống trầnĐẫm thơ trong nét điêu tànĐậm thơ vào đường nét rêu phong bửa màu

Thời gian và ngọt ngào chỗ đâu?Ndở người xưa hoà điệu nngây ngô sau phố buồn…


Tác giả: Tóc Mai

Phố cổ tích

Gió vẫn qua phố từng ngàyThổi mùi hương cổ tích ngất ngây phiến lòngThời gian tiến thưởng ánh một dòngỦ vào hoài niệm bát ngát đất trờiTrên không hề vọng tiếng cườiPha lê rúc rích rạng ngời môi emGiọng hò mái đẩy êm êmĐêm trăng mười bốn rượi mềm hồn aiLung linch Color sông HoàiRung rinh trăng rụng đèn phai nphân tử rồi…


Tác giả: Tóc Mai

Đêm Hội An

Trầm tứ rêu ngói ca tòng CầuNghìn năm sâm sẫm một color tơ trăngLoanh xung quanh ngõ phố vĩnh hằngTìm ai nhưng gửi chút ít do dự này

Sông Hoài đêm dệt bởi mâyThuyền sương còn đậu bến này rưng rưngGió khuya tuyệt gót ngập ngừngMắt xưa hay ánh sáng của đèn lồng nghiêng nghiêng

Phố khuya mỏi gót ưu phiềnVẳng nơi đây tiếng chuông tthánh thiện Triều ChâuNgõ xưa rớt chút ít mùi hương nhàuLời xưa thinch im mấy câu vọng hoài

Ngẩng đầu một loáng mây bayRất khuya giỏi sẽ đầu ngày đấy ư?Bóng mình theo gót trung ương nhưVầng trăng linc hiển tiếng ru và ngọt ngào.

Xem thêm: Mười Hai Vị Thần Trên Đỉnh Olympus Là Gì 377, Mười Hai Vị Thần Olympus Là Gì 377

Tác giả: Nguyễn Lãm Thắng


Hội An trăng tháng giêng

trăng mon giêngHội An ngời sángphố cổ đèn vàngthêu áo lụa cất cánh baytrăng lung linh theo emchìm ngõ vắnglạc phương thơm nàomở to mắt trắng đêm nay.

trăng theo emcuối phố cầu Nhật Bảntừ ca dua cầu cho tới hội cửa hàng Triều Châumặt số chẵnnhẩm ra năm hội quánhoa trăng vàngtrải thảm nhịp cầu lầu.

đình cẩm phôoai nghi tuyến đường cổnhưng mà em đâuthất lạc thân trận đờibến nước sông thuBạch Đằng lộng giótrăng mơ màngtrăng nghe nghịch vơi

ta – lữ khách hàng xa khơicuối ttách tổ quốcnương theo mâykiếm tìm lại sơn hà nàyFaifo một thờifan xưa lẩn khuấttrăng hóng chờtrăng hò hẹn đâu đây.

trăng tháng giêngHội An lấp lánhánh sáng của đèn lồngrực sángđất Quảng Nambên giếng cổxưa gánh thùng nước lạnhcô bé Hội Anrực rỡ tối rằm!

Tác giả: Thiên Hà

Một nháng Hội An

Rời thánh địa Mỹ Sơn, tôi về phố cổ(Vì một phần của đời tôi từng xuất hiện sinh hoạt chỗ này)Quảng Nam đón tôi bởi cơn mưa ko hẹn trướcNên tôi thèm hơi ấm một bàn tay

Ôi thời hạn có thể làm cho biển lớn cả hoá nương dâu với ngược lạiNhưng vẫn giữ lại đến ta một Hội An – di sản của muôn đờiNghìn cây số xa tít, em làm sao biết đượcChiều nay bao gồm một fan ngờ ngạc giữa Hội An